Hãy Theo Đuổi Sự Ưu Tú và Thành Công Sẽ Đến Với Bạn!!

Đứng tại Lễ trao giải Sự lựa chọn của Công chúng, tôi nhìn xuống đám đông và nghĩ, ôi Chúa ơi, cuộc đời này thật không thể nào tin được! Tôi được làm công việc mà khiến bản thân cảm thấy hứng thú, trọn vẹn, và hạnh phúc. Tôi lại còn được ca ngợi và khen thưởng vì nó. Điều đó mới tuyệt vời làm sao? Khá là tuyệt vời đấy, để tôi nói bạn nghe.

I was standing at the People’s Choice Awards recently, looking out at the crowd and thinking, My God, what an amazing life! I get to do work that leaves me stimulated, fulfilled, and happy. And I get applauded and rewarded for it. How wonderful is that? Pretty wonderful, let me tell you.

Và nó tuyệt vời ở chỗ tôi được là “lựa chọn của công chúng” là bởi ngay từ đầu tôi đã lựa chọn cho chính bản thân mình trước. Tôi hồi tưởng lại chính cái khoảnh khắc khi tôi có quyết định ấy – tôi đang mặc cái gì ( một cái áo len cổ lọ xanh da trời với cái quần Anna Klein đen), tôi đang ngồi ở đâu (trong phòng làm việc của ông chủ tôi), cái ghế trông thế nào và có cảm giác ra sao (có vẽ hoa trang trí màu nâu, quá nông và dày cộm) – khi ông chủ của tôi, người quản lí chung, nói với tôi, “Cô sẽ không có cách nào có thể đánh bại được Donahue để thành đạt ở Chicago đâu. Ở đó là sân nhà của ông ta. Cô đang dấn thân vào một bãi mìn và cô thậm chí còn không thể nhìn thấy được nó nữa. Cô đang tự tay giết chết sự nghiệp của mình.”

And the wonder of it is that I get to be the “people’s choice” because I first chose myself. I recall the very moment I did—what I was wearing (a blue turtleneck sweater and black Anne Klein slacks), where I was sitting (in my boss’s office), what the chair looked and felt like (brown paisley, too deep and overstuffed)—when my boss, the general manager, said to me, “There’s no way you can make it in Chicago up against Donahue. It’s his home base. You’re walking into a land mine and you can’t even see it. You’re committing career suicide.”

Ông chủ sử dụng hết mọi chiến thuật mà ông ta có thể vẽ ra được để lôi kéo tôi ở lại – thêm tiền, một xe công ty riêng, một căn hộ mới, và cuối cùng, cả dọa dẫm: “Cô chắc chắn là sẽ thất bại.”

He used every tactic he could muster to entice me to stay—more money, a company car, a new apartment, and finally, intimidation: “You’re going to fail.”

Tôi lúc đó cũng không biết là ông chủ có đúng hay không. Tôi không có cái tự tin ở tuổi đời 29 để tin rằng tôi sẽ có thể thành công trước một đối thủ đang được ái mộ như vậy. Tuy nhiên tôi khi đó cũng thực sự có niềm tin ở bản thân mình và biết rằng tôi có thể thành công trong cuộc sống. Và nếu nó không phải là làm truyền hình, thì tôi cũng sẽ có thể thành công trong một ngành nghề nào đó khác.

I didn’t know if he was right. I didn’t have the confidence at 29 to believe I could succeed against such an auspicious competitor. I did have the faith to know I could succeed in life. And if it wasn’t in television, then I would be led to something else.

Tôi cố gắng hết sức lấy tinh thần để nói với ông chủ trước khi đứng dậy và cất bước, “Ông nói đúng, tôi có thể sẽ không được toại nguyện và tôi có thể đang đi vào một bãi mìn mà không ngờ tới. Nhưng nếu chúng không giết chết tôi, thì ít nhất tôi cũng sẽ có thể tiếp tục trưởng thành. Ở đây tôi đã trưởng thành hết mức mà tôi có thể rồi. Tôi bắt buộc phải tiếp tục cuộc hành trình thôi.”

I gathered the nerve to say to him before standing up to walk out, “You’re right, I may not make it and I may be walking into unforeseen land mines. But if they don’t kill me, at least I’ll keep growing. I’ve grown all I can here. I have to move on.”

Ngay tại cái khoảnh khắc ấy, tôi đã lựa chọn hạnh phúc. Đó không chỉ là cái cảm giác thỏa mãn trong chốc lát mà tôi cảm thấy vì mình đã dám đứng lên cho bản thân, mà nó còn là sự hạnh phúc bền lâu vẫn ở bên tôi mỗi ngày bây giờ đây vì tôi đã quyết định để không sợ hãi và tiến về phía trước.

In that moment, I chose happiness. Not just the temporary satisfaction I felt from standing up for myself but the lasting happiness that abides with me every day because I decided not to be afraid and to move forward.

Tôi tin chắc rằng tôi đã tạo nên sự hạnh phúc bằng cách lựa chọn. Và tôi biết rằng nó thật sự không phải chỉ một sự lựa chọn thôi mà lại làm nên chuyện – mà đó là tất cả một loạt các lựa chọn nho nhỏ sẽ đưa lối cho bạn đến với cái thời điểm cuối cùng, khi mà bạn có thể đứng lên mạnh mẽ và quả quyết với bản thân và với tiếng gọi của cuộc sống đang kêu tên bạn.

I know for sure that I created this happiness by choice. And I know it’s really not just one choice that matters—it’s all the baby choices that will lead you to the ultimate moment, when you can make the strongest stand and commitment to yourself and the life that’s calling your name.

Cách để lựa chọn hạnh phúc là hãy làm theo những gì là đúng, là thực, và là sự thật đối với bạn. Bạn không thể nào hạnh phúc khi sống giấc mơ của một ai đó khác. Hãy sống giấc mơ của chính bạn. Và bạn sẽ chắc chắn biết được ý nghĩa của hạnh phúc.

The way to choose happiness is to follow what is right and real and the truth for you. You can never be happy living someone else’s dream. Live your own. And you will for sure know the meaning of happiness.

—-Những bài học cuộc sống của Oprah Winfrey (Sưu Tầm)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: